Một Lời Mời Trân Trọng
Các bạn thân mến,
Chúng tôi viết với sự trân trọng, chân thành, và tình yêu thương.
Con người nghi ngờ hay khước từ niềm tin vào Đức Chúa Trời vì nhiều lý do. Một số người thấy bằng chứng không thuyết phục. Một số người vật lộn với khổ đau hay sự im lặng dường như của Đức Chúa Trời. Những người khác đã bị tổn thương bởi sự giả hình tôn giáo, sự lạm dụng, áp lực, hay những câu trả lời hời hợt cho những câu hỏi nghiêm túc.
Chúng tôi không cho rằng người không tin là không trung thực, vô đạo đức, hay không sẵn lòng tìm kiếm lẽ thật. Những câu hỏi chân thành xứng đáng được xem xét một cách chân thành.
Lời mời của chúng tôi rất đơn giản: Hãy suy ngẫm cẩn thận về Chúa Giê-su Christ. Hãy xem xét cuộc đời Ngài, lời Ngài, sự chết của Ngài, và tuyên bố rằng Ngài đã sống lại từ cõi chết. Chính Cơ Đốc giáo nói rằng mọi điều tùy thuộc vào tuyên bố này:
"Nếu Đấng Christ đã không sống lại, thì sự giảng dạy của chúng tôi là vô ích, và đức tin của anh em cũng là vô ích."
Đức tin Cơ Đốc không chỉ dựa trên những ý tưởng an ủi hay cảm xúc riêng tư. Nó tuyên bố rằng Đức Chúa Trời đã hành động trong lịch sử qua Chúa Giê-su người Na-xa-rét. Tuyên bố đó không đáng được chấp nhận tự động cũng không đáng bị bác bỏ hời hợt.
Tại Sao Nên Suy Ngẫm Về Chúa Giê-su?
Nhiều người ngưỡng mộ Chúa Giê-su như một người thầy khôn ngoan hay một biểu tượng của lòng trắc ẩn. Tuy nhiên, các sách Phúc Âm trình bày Ngài như nhiều hơn thế. Chúa Giê-su chào đón người bị chối bỏ, thách thức sự giả hình tôn giáo, tha thứ tội lỗi, công bố Vương Quốc Đức Chúa Trời, và kêu gọi mọi người bước theo Ngài. Ngài đã phán:
"Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Ta."
Ngài không chỉ đơn giản nói rằng Ngài biết một con đường dẫn đến lẽ thật. Ngài tuyên bố rằng lẽ thật và sự sống được tìm thấy trong Ngài. Ngài cũng mời gọi những ai mệt mỏi:
"Hỡi những ai mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến với Ta, Ta sẽ cho các con được yên nghỉ."
Vì vậy, Chúa Giê-su nên được xem xét theo chính những gì Ngài tuyên bố. Ngài có bị hiểu lầm không? Những tuyên bố của Ngài có sai lầm không? Hay Ngài thật sự là hơn cả một người thầy bình thường? Câu hỏi này không thể được trả lời đơn giản bằng cách ngưỡng mộ một vài câu nói đạo đức của Ngài trong khi bỏ qua những gì Ngài đã nói về chính mình.
Lịch Sử Và Sự Phục Sinh
Hầu hết các sử gia về thời cổ đại đều chấp nhận rằng Chúa Giê-su đã thực sự tồn tại và bị đóng đinh dưới thời tổng đốc La Mã Bôn-xơ Phi-lát. Nguồn tài liệu chính của chúng ta là các thư tín của Phao-lô, bốn sách Phúc Âm, các tác phẩm Cơ Đốc thời kỳ đầu khác, và những tham chiếu sau này từ các tác giả Do Thái và La Mã.
Các tác giả Tân Ước là những người Cơ Đốc, nhưng điều đó không làm cho lời chứng của họ trở nên vô giá trị. Đồng thời, các tác phẩm của họ nên được xem xét cẩn thận thay vì được xem như những bản ghi chép hiện đại. Lu-ca giải thích tại sao ông viết:
"Sau khi đã điều tra cẩn thận mọi sự từ đầu, tôi cũng quyết định viết ra cho ngài theo thứ tự."
Các học giả tiếp tục tranh luận về niên đại, tác giả, nguồn tài liệu, và một số chi tiết của các sách Phúc Âm. Người Cơ Đốc nên thừa nhận những cuộc tranh luận này một cách chân thành.
Câu hỏi lịch sử trọng tâm vẫn còn đó: Tại sao những môn đồ đầu tiên của Chúa Giê-su lại tin chắc rằng Ngài đã sống lại từ cõi chết? Phao-lô ghi lại một lời công bố của Cơ Đốc giáo thời kỳ đầu:
"Đấng Christ đã chết vì tội lỗi chúng ta theo như Kinh Thánh, Ngài đã bị chôn, và Ngài đã được sống lại vào ngày thứ ba."
Sau đó ông liệt kê những lần Ngài hiện ra với Phi-e-rơ, các sứ đồ, Gia-cơ, và hơn năm trăm tín hữu cùng một lúc:
"Sau đó Ngài đã hiện ra cho hơn năm trăm anh chị em cùng một lúc, phần nhiều trong số đó vẫn còn sống đến nay, nhưng một số đã ngủ."
Việc Phao-lô nhắc đến những nhân chứng vẫn còn sống cho thấy rằng ông đang trình bày sự phục sinh như một tuyên bố công khai có thể được kiểm chứng, chứ không chỉ là một trải nghiệm thuộc linh riêng tư. Niềm tin vào sự phục sinh không phải được bịa đặt nhiều thế kỷ sau đó. Nó đứng ngay từ những ngày đầu của phong trào Cơ Đốc.
Các sách Phúc Âm cũng ghi lại một ngôi mộ trống và những cuộc gặp gỡ với Chúa Giê-su sau khi Ngài chết. Không phải mọi sử gia đều giải thích những ghi chép này theo cùng một cách. Một số chấp nhận ngôi mộ trống là có khả năng xảy ra trong lịch sử, trong khi những người khác vẫn còn nghi ngờ. Những lần hiện ra được ghi lại đã được hiểu là những cuộc gặp gỡ thật sự, những khải tượng, những trải nghiệm tâm lý, hay những truyền thống đang phát triển.
Nhiều môn đồ đầu tiên của Chúa Giê-su đã đối mặt với sự chống đối, tù đày, và bắt bớ vì công bố sự phục sinh của Ngài. Tân Ước ghi lại việc sứ đồ Gia-cơ bị xử tử, trong khi lời chứng của Cơ Đốc giáo thời kỳ đầu ủng hộ mạnh mẽ rằng Phi-e-rơ và Phao-lô cũng bị giết. Một số sứ đồ khác được ghi nhớ là những người tử vì đạo, và nhiều người đã chịu đựng sự chống đối và khổ đau trong khi tiếp tục công bố những gì họ tin rằng họ đã chứng kiến. Sự khổ đau của họ tự nó không chứng minh sự phục sinh, nhưng nó cho thấy rằng niềm tin chắc của họ là chân thành, công khai, và phải trả giá đắt.
Người Cơ Đốc không nên tuyên bố rằng mọi sử gia đều đồng ý rằng Chúa Giê-su đã sống lại. Họ không đồng ý. Nhưng cũng không công bằng khi bác bỏ sự phục sinh chỉ bằng cách nói rằng phép lạ là không thể xảy ra. Việc bác bỏ sự phục sinh chỉ vì cho rằng phép lạ không thể xảy ra sẽ là giả định trước kết luận.
Câu hỏi chân thành là: Điều gì giải thích tốt nhất cho lời chứng thời kỳ đầu, những lần hiện ra được ghi lại, và sự biến đổi của các môn đồ Chúa Giê-su—và liệu thực tại có thể bao gồm nhiều hơn chỉ những quá trình tự nhiên hay không? Người Cơ Đốc tin rằng Đức Chúa Trời đã khiến Chúa Giê-su sống lại từ cõi chết và xác nhận Ngài là Chúa.
Những Câu Hỏi Quan Trọng
Khoa Học Có Làm Cho Đức Chúa Trời Trở Nên Không Cần Thiết?
Khoa học cho chúng ta kiến thức đáng kinh ngạc về cách thế giới tự nhiên vận hành. Niềm tin vào Đức Chúa Trời không bao giờ nên thay thế nghiên cứu khoa học. Nhưng Đức Chúa Trời không được đề xuất như một vật thể vật lý khác bên trong vũ trụ. Câu hỏi về Đức Chúa Trời liên quan đến việc tại sao vũ trụ tồn tại và tại sao nó được sắp xếp theo cách mà lý trí con người có thể hiểu được.
Khoa học nghiên cứu cách thực tại vận hành. Tự nó không giải quyết mọi câu hỏi về nguồn gốc hay ý nghĩa tối hậu của thực tại. Cơ Đốc giáo đề xuất rằng vũ trụ có thể hiểu được vì nó đến từ một Đấng Tạo Hóa có lý trí:
"Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời và đất."
Còn Về Khổ Đau Thì Sao?
Khổ đau là một trong những thách thức mạnh mẽ nhất đối với niềm tin vào một Đức Chúa Trời yêu thương. Bệnh tật, bạo lực, sự lạm dụng, thiên tai, bất công, đau buồn, và sự khổ đau của trẻ em không thể được trả lời bằng những câu nói dễ dàng. Chính Kinh Thánh cũng chứa đựng những tiếng kêu đau đớn:
"Cho đến bao giờ, hỡi Chúa? Ngài sẽ quên con mãi mãi sao?"
Cơ Đốc giáo không đưa ra một lời giải thích đơn giản cho mọi thảm kịch. Câu trả lời trọng tâm của nó là Chúa Giê-su. Phúc Âm tuyên bố rằng Đức Chúa Trời đã không đứng xa cách khổ đau. Trong Đấng Christ, Ngài đã trải qua sự chối bỏ, đau buồn, bất công, đau đớn thể xác, và sự chết. Chúa Giê-su đã khóc. Ngài đã bị phản bội. Ngài đã bị đóng đinh.
Thập tự giá không giải thích mọi sự kiện đau đớn, nhưng nó cho thấy rằng Đức Chúa Trời không thờ ơ với khổ đau của con người. Sự phục sinh sau đó tuyên bố rằng sự chết và điều ác sẽ không có tiếng nói cuối cùng.
Tại Sao Đức Chúa Trời Không Rõ Ràng Hơn?
Một số người chân thành tìm kiếm Đức Chúa Trời và vẫn trải nghiệm sự im lặng. Họ không nên tự động bị buộc tội là kiêu ngạo hay không trung thực. Ngay cả các tác giả Kinh Thánh cũng đã hỏi:
"Tại sao Ngài giấu mặt Ngài?"
Cơ Đốc giáo dạy rằng Đức Chúa Trời đã làm cho chính Ngài được biết đến qua tạo vật, lương tâm, Kinh Thánh, và trọn vẹn nhất qua Chúa Giê-su Christ. Tuy nhiên, sự mặc khải này không loại bỏ mọi sự bất định hay ép buộc niềm tin lên mọi người.
Một lời cầu nguyện đơn giản, chân thành có thể là:
Lạy Đức Chúa Trời, nếu Ngài là thật, xin giúp con nhận ra điều gì là chân thật.
Điều này không đòi hỏi bạn phải giả vờ rằng mình đã tin. Nó bày tỏ một tấm lòng rộng mở.
Hãy Tự Mình Suy Ngẫm Về Chúa Giê-su
Bạn thân mến,
Chúng tôi không yêu cầu bạn kìm nén sự nghi ngờ hay tạo ra sự chắc chắn giả tạo. Chúng tôi mời bạn đọc một sách Phúc Âm và suy ngẫm về Chúa Giê-su một cách chân thành.
Bạn có thể bắt đầu với:
- Mác, sách ngắn nhất và trực tiếp nhất;
- Lu-ca, sách nhấn mạnh lòng trắc ẩn và bối cảnh lịch sử;
- Giăng, sách tập trung sâu sắc vào thân vị của Chúa Giê-su.
Hãy tự hỏi:
- Chúa Giê-su là người như thế nào?
- Ngài đối xử với người yếu đuối, người mang tội, người kiêu ngạo, và người bị chối bỏ như thế nào?
- Tại sao Ngài tha thứ tội lỗi?
- Tại sao Ngài mời gọi mọi người đến trực tiếp với Ngài?
- Tại sao Ngài bị đóng đinh?
- Các môn đồ đầu tiên của Ngài tin điều gì đã xảy ra sau đó?
- Điều gì sẽ có ý nghĩa nếu Ngài thật sự đã sống lại từ cõi chết?
Hãy đọc chính Phúc Âm, chứ không chỉ những lập luận từ người tin hay người hoài nghi. Hãy theo dõi bằng chứng với sự khiêm nhường và để cho những giả định của chính bạn được đặt câu hỏi.
Bạn cũng có thể cầu nguyện:
Lạy Đức Chúa Trời, nếu Ngài là thật, xin dẫn dắt con đến với lẽ thật.
Xin giúp con thấy Chúa Giê-su thật sự là ai.
Xin ban cho con can đảm để đáp lại một cách chân thành.
Trọng tâm của sứ điệp Cơ Đốc là điều này: Đức Chúa Trời đã dựng nên chúng ta và không bỏ rơi chúng ta. Loài người đã quay lưng khỏi Ngài và làm tổn thương lẫn nhau qua sự ích kỷ, kiêu ngạo, bất công, và tội lỗi. Chúa Giê-su Christ đã bước vào thế giới chúng ta, yêu thương không giả hình, hiến mạng sống mình vì kẻ có tội, và đã sống lại từ cõi chết. Qua Ngài, Đức Chúa Trời ban sự tha thứ, sự hòa giải, sự sống mới, và niềm hy vọng đời đời.
"Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ, làm cho thế gian hòa lại với chính Ngài."
Nếu Chúa Giê-su đã không sống lại, tuyên bố trọng tâm của Cơ Đốc giáo sụp đổ. Nếu Ngài đã sống lại, Ngài không thể chỉ đơn thuần là một người thầy thú vị của quá khứ. Ngài là Chúa hằng sống, Đấng kêu gọi chúng ta tin cậy Ngài và nhận lãnh sự sống.