Mặc Lấy Đấng Christ
Qua sự ăn năn và phép báp-têm, chúng ta được kết hiệp với sự chết và sự phục sinh của Đấng Christ và được kêu gọi bước đi trong sự sống mới:
"Hết thảy chúng ta đã chịu báp-têm trong Đấng Christ Giê-su đều đã chịu báp-têm trong sự chết Ngài. Vậy chúng ta đã bị chôn với Ngài bởi phép báp-têm trong sự chết, để rồi, như Đấng Christ đã được sống lại từ cõi chết bởi vinh quang của Đức Chúa Cha, chúng ta cũng được bước đi trong sự sống mới như vậy." — Rô-ma 6:3–4
Sự sống mới này được diễn tả trong một mệnh lệnh đơn giản nhưng đầy quyền năng:
"Hãy mặc lấy Chúa Giê-su Christ, và đừng chăm lo cho xác thịt để làm thỏa mãn dục vọng nó." — Rô-ma 13:14
Mặc lấy Đấng Christ có nghĩa là để bản tính Ngài định hình tư tưởng, ước muốn, lời nói, và hành động của chúng ta. Điều đó có nghĩa là học sống theo cách phản ánh Ngài. Đời sống này không thể sống được chỉ bằng sức lực loài người:
"Hãy bước đi theo Thánh Linh, thì các con sẽ không làm trọn sự ham muốn của xác thịt." — Ga-la-ti 5:16
Bước theo Đấng Christ không có nghĩa là chúng ta không bao giờ vấp ngã. Khi chúng ta phạm tội, chúng ta không trốn tránh Đức Chúa Trời. Chúng ta trở về với Ngài với sự xưng tội và ăn năn:
"Nếu chúng ta xưng tội mình, Ngài thành tín và công chính… để tha tội cho chúng ta." — 1 Giăng 1:9
Tình Yêu Thương, Sự Nhịn Nhục, Và Thập Tự Giá
Mặc lấy Đấng Christ cũng có nghĩa là học yêu thương như Ngài đã yêu:
"Ta ban cho các con một điều răn mới, ấy là các con hãy yêu thương nhau; như Ta đã yêu các con." — Giăng 13:34
Tình yêu của Ngài vươn đến cả những ai chống đối chúng ta. Nó khước từ sự thù ghét, sự trả thù, và sự cay đắng. Tình yêu của Đấng Christ không dừng lại ở sự riêng tư. Nó thúc đẩy chúng ta giúp người khác biết và bước theo Ngài:
"Vậy, hãy đi khiến muôn dân trở nên môn đồ… dạy họ giữ hết mọi điều Ta đã truyền cho các con." — Ma-thi-ơ 28:19–20
Tuy nhiên, việc trung tín bước theo Đấng Christ cũng có thể phải trả giá. Chúa Giê-su đã phán:
"Nếu ai muốn theo Ta, người ấy phải từ bỏ chính mình, vác thập tự giá mình mỗi ngày, và theo Ta." — Lu-ca 9:23
Từ bỏ chính mình không có nghĩa là tin rằng đời sống chúng ta không có giá trị. Nó có nghĩa là từ bỏ sự kiêu ngạo, những ước muốn ích kỷ, và ý muốn cá nhân bất cứ khi nào chúng chống lại Đấng Christ.
Bước theo Ngài có thể mang đến sự hy sinh, sự chối bỏ, hay sự bắt bớ. Đó không phải là một trải nghiệm cảm xúc ngắn ngủi, mà là một hành trình trung tín suốt cả đời:
"Chúng ta hãy lấy lòng nhịn nhục theo đòi cuộc chạy đua đã bày ra cho ta… chăm xem Đức Chúa Giê-su." — Hê-bơ-rơ 12:1–2
Chúng ta bền lòng không phải bằng cách tin cậy sức riêng mình, mà bằng cách giữ mắt mình luôn hướng về Chúa Giê-su.
Đấng Christ Không Bị Phân Chia
Giữ mắt mình hướng về Đấng Christ cũng bảo vệ chúng ta khỏi việc trao cho những người lãnh đạo, truyền thống, hay nhóm của loài người vị trí chỉ thuộc về một mình Ngài:
"Đấng Christ có bị phân chia không? Có phải Phao-lô đã bị đóng đinh vì anh em chăng? Hay anh em đã chịu báp-têm trong danh Phao-lô chăng?" — 1 Cô-rinh-tô 1:13
Không truyền thống, danh xưng, nhóm, hay căn tính Cơ Đốc nào nên trở nên lớn hơn Chúa, Đấng đã chết vì chúng ta. Trong một thế giới Cơ Đốc bị phân chia, chúng ta ghi nhớ rằng Đấng Christ không bị phân chia. Tất cả những ai thuộc về Ngài là chi thể của một thân thể, chỉ với một mình Đấng Christ là Đầu.
Mặc lấy Đấng Christ định hình cách chúng ta ăn năn, yêu thương, phục vụ, nhịn nhục, và liên hệ với những tín hữu khác. Mặc lấy Đấng Christ là thuộc trọn vẹn về Ngài, phản ánh Ngài trong thế gian, từ bỏ chính mình, vác thập tự giá, và giữ lòng trung tín ngay cả khi bước theo Ngài phải trả giá.
Trong Phần 4, bạn có thể khám phá sâu hơn ý nghĩa của việc bước đi trong sự sống mới, yêu thương như Đấng Christ đã yêu, từ bỏ chính mình, vác thập tự giá, và thuộc về Ngài trước hết.
Đọc tiếp: Phần 4 — Chúng Ta Bước Theo Đấng Christ Như Thế Nào? →